Tôi Trở Về Thành Phố – tiếng hát Thanh Phong và một nỗi buồn còn ở lại

Có những bài hát không cần kể một câu chuyện thật dài. Chỉ vài câu đầu thôi, đã đủ mở ra cả một vùng ký ức. Tôi Trở Về Thành Phố, nhạc phẩm của Y Vân, thường được ghi nhận là phổ từ thơ Hoàng Huy, là một ca khúc như vậy.

Bài hát bắt đầu bằng một cuộc trở về. Nhưng đó không phải là cuộc trở về vui mừng, không phải cảnh đoàn viên rộn rã, cũng không phải tiếng reo của người tìm lại được chốn xưa. Người trong bài hát trở về thành phố để “làm khúc hát một mình”. Một chữ “một mình” thôi, mà đã đặt cả ca khúc vào một khoảng buồn rất rộng.

Trong những ngày tiễn biệt ca sĩ Thanh Phong, nghe lại Tôi Trở Về Thành Phố bỗng thấy bài hát như mang thêm một tầng nghĩa khác. Ngày trước, Thanh Phong hát bài này bằng tiếng hát của một người còn đứng giữa cuộc đời, còn kể lại nỗi buồn của tuổi trẻ, của tình yêu, của thời cuộc và những cuộc chia xa. Hôm nay, khi người ca sĩ ấy đã rời xa cõi tạm, câu hát “tôi trở về thành phố” lại nghe như một lời vọng về từ miền ký ức.

Thành phố trong bài hát không chỉ là một địa danh. Đó có thể là Sài Gòn của những năm tháng cũ, với phố xá, bờ sông, những buổi chiều chưa tắt nắng và những bóng người đi qua nhau trong lặng lẽ. Nhưng đó cũng là thành phố của âm nhạc, của sân khấu, của phòng trà, của những bản thu cũ, của Tam Ca Sao Băng, của một thời thanh xuân nay đã lùi xa.

đọc tiếp