Thi sỹ Nhất Tuấn (1935 – 2021)

Khi đề cập đến những nhà thơ, nhà văn đã góp một phần công sức vào dòng nhạc xưa, sẽ là một thiếu sót nếu không nói đến thi sĩ Nhất Tuấn

Thi sỹ Nhất Tuấn (1935 – 2021).

Có những nhạc sĩ viết nên giai điệu bất hủ, có những ca sĩ làm nên linh hồn của một ca khúc. Nhưng phía sau rất nhiều bản nhạc quen thuộc còn có bóng dáng của những thi sĩ – những người đã trao cho âm nhạc những vần thơ đầu tiên.

Hôm nay Dòng Nhạc Xưa xin giới thiệu bài viết về thi sĩ Nhất Tuấn, một trong những nhà thơ có nhiều tác phẩm được phổ nhạc nhất của miền Nam Việt Nam trước năm 1975.

Nhắc đến Hoa Học Trò, người yêu nhạc nhớ đến Anh Bằng. Nhắc đến Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời, người ta nhớ đến Phạm Duy. Nhắc đến Chủ Nhật Này “Trẫm” Nhớ Ái Khanh Không, người ta nhớ đến Trần Thiện Thanh. Thế nhưng trước khi trở thành những giai điệu đi cùng năm tháng, tất cả đều là những bài thơ của một người mang bút danh Nhất Tuấn.

Tên thật là Phạm Hậu, Nhất Tuấn sinh trưởng tại Nam Định, quê gốc Ninh Bình. Sau cuộc di cư năm 1954, ông vào miền Nam, theo học Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt rồi phục vụ trong Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Cuộc đời binh nghiệp đưa ông đến nhiều vị trí quan trọng trong ngành truyền thông, từ Quản đốc Đài Phát thanh Quân đội đến Tổng Giám đốc Việt Nam Thông tấn xã.

Nhưng điều còn ở lại với thời gian không phải quân hàm hay chức vụ, mà là những câu thơ nhẹ nhàng về tuổi học trò, những mối tình đầu, những cành mimosa, những mùa hoa phượng và những lời cầu nguyện.

Ít ai biết rằng tập thơ Truyện Chúng Mình của Nhất Tuấn đã trở thành một hiện tượng văn học của miền Nam. Hàng chục bài thơ trong tập đã được các nhạc sĩ nổi tiếng phổ nhạc, trải dài từ thập niên 1950 đến tận đầu thế kỷ XXI. Đó là một hiện tượng hiếm gặp trong lịch sử tân nhạc Việt Nam.

Thơ Nhất Tuấn không cầu kỳ về ngôn từ, cũng không triết lý cao siêu. Ông viết như đang trò chuyện với người đọc, bằng những hình ảnh rất đời thường: một cánh hoa học trò, một ngày Chủ nhật, một cành mimosa hay một lời cầu nguyện. Có lẽ chính sự chân thành ấy đã khiến thơ ông dễ đi vào âm nhạc và dễ ở lại trong lòng người.

Có người từng nói rằng những câu thơ của Nhất Tuấn đã theo chân những lá thư tình của nữ sinh miền Nam gửi đến người yêu đang ngược xuôi trên khắp nẻo đường đất nước. Có lẽ cũng vì thế mà hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi khi giai điệu Hoa Học Trò hay Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời vang lên, người ta vẫn bắt gặp đâu đó một phần tuổi trẻ của mình.

Với dòng nhạc xưa, Nhất Tuấn không chỉ là một nhà thơ được phổ nhạc. Ông là một trong những người đã góp phần tạo nên chất thơ cho cả một giai đoạn tân nhạc Việt Nam, để từ những trang giấy bình dị đã nở ra những ca khúc sống mãi với thời gian.

Hoa Học Trò (Nhất Tuấn – Anh Bằng)

Mỗi khi mùa hè trở lại, những chùm phượng đỏ lại nở rực trên các sân trường, kéo theo biết bao ký ức của một thời áo trắng. Có những bài hát chỉ cần vang lên vài câu đầu tiên là người nghe lập tức nhìn thấy tuổi trẻ của mình trong đó. Hoa Học Trò là một ca khúc như vậy. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ra đời, nhưng mỗi mùa phượng nở, bài hát ấy vẫn tiếp tục gợi lên những rung động rất riêng trong lòng nhiều thế hệ.

Hôm nay Dòng Nhạc Xưa xin giới thiệu bài viết về ca khúc Hoa Học Trò.

Từ một bài thơ nổi tiếng của Nhất Tuấn

Nhiều người biết đến Hoa Học Trò qua giai điệu của nhạc sĩ Anh Bằng, nhưng trước đó đây là một bài thơ rất được yêu thích của thi sĩ Nhất Tuấn.

Theo lời kể của chính tác giả, cảm hứng để ông viết nên bài thơ bắt nguồn từ hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Tố:

Nàng rằng hoa rụng mình ơi!
Nhặt cho đầy giỏ, rồi chơi vợ chồng.

Hai câu thơ mộc mạc ấy gợi cho Nhất Tuấn nhớ đến những trò chơi vô tư của tuổi thơ, khi lũ trẻ chưa hiểu gì về tình yêu nhưng lại thích bắt chước thế giới người lớn. Từ ý tưởng đó, ông đã phát triển thành câu chuyện của hai đứa trẻ cùng nhặt hoa phượng, cùng đùa vui dưới sân trường, để rồi nhiều năm sau mỗi người đi một ngả.

Chính sự ngây thơ ấy đã làm nên nét đẹp rất riêng của Hoa Học Trò.

Nguồn: https://amnhacmiennam.blogspot.com/2014/07/hoa-hoc-tro-anh-bang-nhat-tuan.html

Từ thơ đến nhạc

Khoảng giữa thập niên 1960, nhạc sĩ Anh Bằng đã phổ nhạc bài thơ này thành ca khúc cùng tên.

Đây là một trong những trường hợp hiếm hoi mà người nghe gần như cảm nhận được trọn vẹn tinh thần của bài thơ trong phiên bản âm nhạc.

Anh Bằng không cố gắng thay đổi hay làm mới câu chuyện. Ông chọn cách giữ lại chất tự sự vốn có của bài thơ, dùng giai điệu nhẹ nhàng để dẫn người nghe đi qua từng kỷ niệm.

Nhờ vậy, bài hát mang cảm giác như một lời kể chuyện hơn là một bản tình ca thông thường.

Màu hoa phượng của tuổi học trò

Trong văn hóa Việt Nam, hoa phượng từ lâu đã trở thành biểu tượng của tuổi học trò.

Mỗi khi phượng nở cũng là lúc năm học kết thúc. Bạn bè chia tay nhau. Có những người chỉ xa nhau vài tháng hè, nhưng cũng có những người từ đó không còn gặp lại.

Nhất Tuấn đã chọn chính hình ảnh ấy làm trung tâm cho bài thơ của mình.

Phượng xuất hiện ngay từ những câu mở đầu:

Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa.

Đó không chỉ là một hình ảnh thiên nhiên.

Đó là cánh cửa mở vào ký ức.

Chỉ cần nhắc đến hoa phượng, cả một sân trường, một mùa hè và một thời tuổi trẻ bỗng hiện về.

“Bây giờ còn nhớ hay không?”

Có lẽ đây là câu hát khiến nhiều người xúc động nhất.

Nó không mang vẻ trách móc.

Nó cũng không phải lời oán trách của một người tình cũ.

Đó đơn giản là một câu hỏi dành cho thời gian.

Sau bao năm tháng trôi qua, liệu người ấy còn nhớ hay không?

Liệu người ấy còn nhớ những cánh phượng ngày nào?

Hay chỉ còn riêng mình mang theo ký ức ấy?

Điều đặc biệt là mỗi người nghe lại có thể thay thế “người ấy” bằng một hình ảnh khác trong đời mình: một người bạn cũ, một mối tình đầu, một mái trường hay đơn giản là chính tuổi trẻ đã đi qua.

Một nỗi buồn rất Việt Nam

Nếu lắng nghe kỹ, Hoa Học Trò không phải là một bài hát bi lụy.

Nỗi buồn trong ca khúc đến rất nhẹ.

Đó là nỗi buồn của sự mất mát mà ai cũng phải trải qua khi trưởng thành.

Những gì đẹp nhất thường thuộc về quá khứ.

Những người từng thân thiết nhất đôi khi lại trở thành những người xa lạ.

Và những trò chơi trẻ con ngày nào bỗng hóa thành những kỷ niệm không thể tìm lại.

Có lẽ chính vì vậy mà qua nhiều thế hệ, Hoa Học Trò vẫn tiếp tục được yêu mến.

Bởi bài hát không chỉ kể câu chuyện của Nhất Tuấn.

Nó kể câu chuyện của tất cả chúng ta.

Những người đã từng có một mùa hè dưới tán phượng đỏ, từng có một người để nhớ, và từng nhiều lần tự hỏi:

Bây giờ còn nhớ hay không?

Xin ghi chú nguồn Dòng Nhạc Xưa và các nguồn có liên quan khi trích dẫn!

Vĩnh biệt nhà thơ Phạm Thiên Thư (1940 – 2026)

Nhà thơ Phạm Thiên Thư trút hơi thở cuối cùng lúc 16h20 ngày 7/5 tại nhà riêng trên đường Hồng Lĩnh, khu Cư xá Bắc Hải (Sài Gòn). Những sáng tác của Ông khá phong phú nhưng đọng lại trong giới yêu nhạc vẫn là những bản nhạc do nhạc sỹ Phạm Duy phổ hay phóng tác từ thơ Phạm Thiên Thư. Tiêu biểu là các bài: Ngày Xưa Hoàng Thị, Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng, Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu, …

Ảnh: ThanhNien.vn

Dòng Nhạc Xưa xin cầu chúc cho linh hồn Nhà Thơ mau vãng sanh miền cực lạc!

Đâu rộn ràng giọng hát…

Như một nén nhang lòng thắp lên cầu mong cho linh hồn nhạc sỹ Nguyễn Đình Toàn sớm siêu thoát về miền cực lạc, Dòng Nhạc Xưa xin gởi đến người yêu nhạc bản nhạc nổi tiếng mà ông viết cuối thập niên 1970, khi ông còn đang ở trong trại tù cải tạo. Thông qua những bạn tù đã được thả trước đó, nhạc phẩm này vượt đại dương để có mặt trong băng cassette ‘Người di tản buồn’ xuất bản năm 1979 tại hải ngoại.

Có một chi tiết thú vị là trong bản ghi âm này, Khánh Ly đã hát ‘đâu rộn ràng giọng hát Thái Thanh’, trong khi bản gốc mà Nguyễn Đình Toàn muốn viết ‘đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly’. Sau này, khi đã sang Mỹ, nhạc sỹ có tâm sự sở dĩ ông dùng tên ‘Khánh Ly’ vì ông và ca sỹ có một mối thâm giao trước đó khi còn ở Sài Gòn; và hơn nữa chữ ‘Ly’ đi có vần hơn với những câu trước:

Sài Gòn ơi!
Đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi
Tay cầm tay nói nhỏ câu gì
Đâu quầy hoa quán nhạc đêm về
Đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly

Sài Gòn trước 1975. Ảnh: Tạp chí Life.

Còn riêng Khánh Ly thì cho biết cô không muốn tự hát về bản thân và cũng vì lòng mến mộ với đàn chị Thái Thanh nên trong lần ghi âm đầu tiên cô đã hát hai chữ ‘Thái Thanh’. Sau này, những ai hiểu chuyện đều đã hát đúng nguyên tác: ‘đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly’.

Đôi lời góp vui để thấy cái cách đối xử thật tế nhị của giới văn nghệ sỹ thời xưa!

Vĩnh biệt nhạc sỹ Nguyễn Đình Toàn (1936 – 2023)

Đêm 28/11/2023 theo giờ California, tức sáng 29/11/2023 theo giờ Sài Gòn, làng văn nghệ Việt Nam lại đón nhận một tin buồn, phải nói là thật buồn. Đó là sự ra đi vĩnh viễn của nhà văn, nhà thơ và nhạc sỹ Nguyễn Đình Toàn.

Dòng Nhạc Xưa cầu mong linh hồn ông mau siêu thoát về miền cực lạc!

Nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ Nguyễn Đình Toàn (1936 – 2023)

Đôi nét về nhạc sỹ Nguyễn Đình Toàn

(Nguồn: Wikipedia)

Nguyễn Đình Toàn (sinh 6 tháng 9 năm 1936, mất 28 tháng 11 năm 2023) là nhà văn và nhạc sĩ người Việt định cư ở Mỹ. Ông còn có bút hiệu là Tô Hải Vân khi viết văn và Hồng Ngọc khi viết nhạc.

Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn sinh tại huyện Gia Lâm thuộc tỉnh Bắc Ninh (về sau đổi thành quận Gia Lâm tỉnh Hà Nội) và di cư vào Nam năm 1954.

Ông đóng góp nhiều sáng tác văn học nghệ thuật dưới nhiều dạng: tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch nói, bút ký. Tác phẩm ‘Áo mơ phai’ đoạt Giải Văn học Nghệ thuật của Việt Nam Cộng hòa năm 1973.

Nguyễn Đình Toàn viết nhiều truyện dài đăng thành nhiều kỳ trên các báo chí Việt Nam Cộng hoà như tạp chí Văn, Văn Học và các nhật báo như Tự Do, Chính Luận, Xây dựng, và Tiền Tuyến.

Ông cũng có tay trong việc phát triển tân nhạc Miền Nam qua chương trình phát thanh Nhạc chủ đề trên đài phát thanh quốc gia VTVN mỗi tối Thứ Năm.

Sau năm 1975, ông bị bắt và giam học tập cải tạo 10 năm mới được thả. Năm 1998 ông cùng vợ được xuất cảnh sang Mỹ và định cư ở California nơi ông tiếp tục viết cho báo Viet Tide.

Những nhạc phẩm trứ danh nhất của ông gồm “Sài Gòn niềm nhớ không tên” (nguyên nhan đề là “Nước mắt cho Sàigòn”), “Căn nhà xưa”, “Mưa trên cây hoàng lan”, và “Tình khúc thứ nhất” do Vũ Thành An phổ nhạc. Ca sĩ Khánh Ly đã thâu âm và phát hành hai dĩa hát với những sáng tác của ông.

Ông tạ thế hồi 19 giờ 15 phút ngày 28 tháng 11 năm 2023 tại tư gia, theo giờ California.

Giọng đọc Nguyễn Đình Toàn

Jimmy TV phỏng vấn Nguyễn Đình Toàn

Thiên trường ca Hòn Vọng Phu (Lê Thương)

Dòng Nhạc Xưa đã từng viết giới thiệu 3 bản nhạc trong trường ca “Hòn Vọng Phu” bất hủ của nhạc sỹ Lê Thương:

Giờ đây để quý vị yêu nhạc xưa có thêm tư liệu tham khảo, chúng tôi xin mạn phép gởi đến một bài viết của tác giả Cung Mi.

Núi Tô Thị. Ảnh: https://blog.mytour.vn/bai-viet/nui-to-thi.html

Nhạc Sĩ Lê Thương và thiên trường ca Hòn Vọng Phu

(Nguồn: bài viết của tác giả Cung Mi đăng trên sbtn.tv ngày 2016-09-17)

Theo hồi ký của nhạc sĩ Phạm Duy, nhạc sĩ Lê Thương sinh năm 1913. Ông cùng với anh em nhạc sĩ Hoàng Quí, Tô Vũ (Hoàng Phú) đã thành lập một ban nhạc tại Hải Phòng từ năm 1935, chuyên đi phụ diễn cho đoàn kịch của thi sĩ-kịch tác gia tiền chiến Thế Lữ. Có thể xem Lê Thương là thế hệ đầu đàn của nền âm nhạc tiền chiến Việt Nam.

Sáng tác từ rất sớm, nhạc sĩ Lê Thương sáng tác rất nhiều thể loại ca khúc khác nhau. Đặc biệt, ông có những tác phẩm viết cho thiếu nhi cũng thuộc dạng để đời, như bài Thằng Cuội (đã nhắc đến trong bài viết chủ đề Trung Thu), Học Sinh Hành Khúc, Ông Nỉnh Ông Nang… Tuy nhiên, không một ai, kể cả tác giả, có thể phủ nhận thiên trường ca Hòn Vọng Phu là dấu ấn độc nhất vô nhị của Lê Thương trong nền âm nhạc Việt Nam hiện đại.

đọc tiếp

Vĩnh biệt thi sỹ Cung Trầm Tưởng (1932 – 2022)

Theo một vài nguồn tin đáng tin cậy mà chúng tôi có được, thi sỹ Cung Trầm Tưởng, tác giả của một số bài thơ “Mùa thu Paris”, “Chưa bao giờ buồn thế”, “Bên ni bên nớ”, … mà sau này nhạc sỹ Phạm Duy đã biến thành những nhạc phẩm để lại dấu ấn khó phai mờ trong dòng nhạc phổ thơ, vừa qua đời tại Hoa Kỳ ở tuổi 90 (Nguồn: nguoi-viet.com)

Nhà thơ Cung Trầm Tưởng. (Hình: Hạnh Tuyền/Người Việt)

Dòng Nhạc Xưa xin cầu mong cho linh hồn ông mau hưởng hạnh phúc miên viễn, nơi ‘không bao giờ buồn thế’!

ĐÔI NÉT VỀ CUNG TRẦM TƯỞNG

(Nguồn: Wikipedia)

Cung Trầm Tưởng tên thật là Cung Thức Cần, sinh ngày 28 tháng 2 năm 1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi (1947), ông bắt đầu làm thơ, và có tập thơ đầu tay tên là Sóng đầu dòng (chưa in).

Năm 1949, ông rời Hà Nội vào Sài Gòn, học tiếp trung học tại trường Chasseloup Laubat (nay là Trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn, Thành phố Hồ Chí Minh).

Năm 1952, sau một năm học đại học, ông sang Pháp du học tại Trường Kỹ sư không quân ở Salon-de-Provence.

Năm 1957, ông tốt nghiệp trở về nước làm trong ngành không quân của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Trong năm này, hai bài thơ của ông là “Mùa thu Paris” và “Vô đề” (thơ trường thiên) xuất hiện trong tuyển tập “Đất đứng” của nhóm Quan Điểm (gồm Mặc Đỗ, Vũ Khắc Khoan, Nghiêm Xuân Hồng), và đã làm người đọc chú ý.

Năm 1958, ông đứng ra chủ trương tờ Văn nghệ mới và cộng tác thường xuyên cho các tạp chí Sáng tạo, Hiện đại, Nghệ thuật, Văn, Khởi hành…

Trong khoảng thời gian này, nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc một số bài thơ của ông, đó là những bài “Mùa thu Paris”, “Chưa bao giờ buồn thế” (Phạm Duy gộp lại và lấy tên là “Tiễn em”), “Bên ni bên nớ”, “Khoác kín” (Phạm Duy lấy tên “Chiều đông”), “Kiếp sau”, “Về đây”…Tổng cộng trong 13 bài thơ trong tập “Tình ca” của ông thì 6 bài Phạm Duy chọn phổ nhạc.

Năm 1962, ông sang Hoa Kỳ học về khí tượng, đậu Tiến sĩ khí tượng học tại Đại học Saint Louis. Sau đó, ông trở về Sài Gòn tiếp tục làm trong binh chủng Không quân Việt Nam Cộng hòa với cấp bực cuối cùng là Trung tá (1975). Sau năm 1975, ông phải đi học tập cải tạo 10 năm.

Năm 1993, ông sang Hoa Kỳ định cư.

Lam Phương & Những Cuộc Tình Vây Quanh

Là một nhạc sỹ tài hoa và có tâm hồn lãng mạn, dễ rung cảm trước cái đẹp, nhạc sỹ Lam Phương không tránh khỏi những rung động của con tim trong cuộc đời thăng trầm của một người nghệ sỹ. Lại sinh ra trong một giai đoạn đầy biến động của thời cuộc, là chứng nhân của bao biến cố trên quê hương Việt Nam, Lam Phương đã để lại nhiều tuyệt phẩm mà trong đó chúng ta thấy thấp thoáng hiện lên nhiều bóng hồng đã đi qua cuộc đời nhà nhạc sỹ. Dòng Nhạc Xưa xin giới thiệu một bài viết đầy đủ và chân thật của nhà văn, MC Nguyễn Ngọc Ngạn, một người em thân yêu, người bạn thâm niên trong sinh hoạt văn nghệ hơn 50 năm của Lam Phương.

Lam Phương & Những Cuộc Tình Vây Quanh qua lời kể của Nhà văn / MC Nguyễn Ngọc Ngạn.

Âm nhạc thời Covid-19: Nếu (Hoàng Thanh Tâm – Mục Tú)

Coranavirus là một thảm họa gây thương vong khủng kiếp chưa từng có tiền lệ trong nhiều thập kỷ qua mà nhân loại từng gánh chịu. Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều cái chết thương tâm không có người thân trong giờ phút cuối cùng hay không thể nào quên những hình ảnh đầy ám ảnh về từng dòng xe chở xác chết đến lò thiêu, đến nghĩa trang tập thể. Dòng Nhạc Xưa cầu xin cơn đại dịch mau chóng qua đi để trả lại hạnh phúc và bình an cho nhân thế.

Nhân đây chúng tôi xin hân hạnh giới thiệu sáng tác mới nhất có nhan đề “Nếu” của nhạc sỹ Hoàng Thanh Tâm, dựa theo ý thơ của thi sỹ Mục Tú.

Nếu (Mục Tú & Hoàng Thanh Tâm)

(Nguồn: Facebook Hoàng Thanh Tâm)

Tâm sự của nhạc sỹ Hoàng Thanh Tâm

Xin giới thiệu với quý vị sáng tác mới nhất của Hoàng Thanh Tâm phổ từ bài thơ của thi sĩ Mục Tú ở Việt Nam.

đỌC TIẾP

Xin làm người hát rong (Lê Văn Duy – Trần Long Ẩn)

Đầu những năm 2000, người yêu nhạc có dịp thưởng thức một nhạc phẩm với giai điệu đẹp và ca từ khá trau chuốt: ‘Xin làm người hát rong’. Ngày ấy Dòng Nhạc Xưa còn nhớ FM 99.9 của Đài Tiếng Nói Sài Gòn liên tục phát bản này trên các kênh ca nhạc như ‘Làn sóng xanh’. Lúc đó bản này được giới thiệu là một sáng tác của nhạc sỹ Trần Long Ẩn. Tuy nhiên xung quanh ‘Xin làm người hát rong’ có vài chi tiết thú vị mà chúng tôi muốn giới thiệu đến quý vị thông qua một bài viết của tác giả Hoàng Nhân trên báo Thể Thao & Văn Hóa ngày 19/09/2014.

Chuyện ít biết về bài hát ‘Xin làm người hát rong’

(Nguồn: bài viết của tác giả Hoàng Nhân đăng trên TheThaoVanHoa.vn ngày 2019-09-19)

(Thethaovanhoa.vn) – Nhân sinh nhật lần thứ 72 của nhà văn – đạo diễn Lê Văn Duy vừa qua, nhiều bạn bè văn nghệ từng làm việc với ông kể lại câu chuyện ít người biết: Bài hát Xin làm người hát rong của nhạc sĩ Trần Long Ẩn có được từ ý thơ của Lê Văn Duy.

Đạo diễn Lê Văn Duy. Ảnh: ThanhNien.vn

Xin làm người hát rong được phổ biến rộng rãi qua sự trình bày của nhiều ca sĩ, với những câu hát đi vào lòng người:

“Cũng đành xin làm người hát rong
Chỉ mong đời không chê trách
Chỉ mong chuyến xe muộn màng
Không dừng sớm khi đang rong chơi…”

Ai cũng biết bài hát này của nhạc sĩ Trần Long Ẩn, song không mấy ai biết bài hát liên quan đến đạo diễn Lê Văn Duy. TT&VH đã tìm gặp đạo diễn, nhà văn Lê Văn Duy và ông đồng ý kể lại câu chuyện này:

– Chuyện cũng đã lâu rồi, và thực tế, nhạc sĩ Trần Long Ẩn cũng đã có lời xin lỗi nên tôi không muốn nhắc lại. Nhưng bạn bè đã nhắc lại trong sinh nhật của tôi và nhà báo đã hỏi thì tôi trả lời.

Đọc thêm